[Bại nhứ] PN – Tới thăm không phải khách – 1


Bại nhứ tàng kim ngọc

Tô Du Bính

Phiên ngoại 1: tới thăm không phải khách!

Ma giáo, nhà to nghiệp lớn, khó tránh dang tay không đủ dài, bởi mới sinh ra cái lệ mỗi năm các trưởng lão phải ra ngoài thị sát.

Thanh Nhạc thành nằm ở biên giới tây nam, cách tổng bộ ma giáo ở Bễ Nghễ sơn không xa cũng không gần, thường bị xem nhẹ. Đà chủ phân đà Thanh Nhạc thành Trương Lương Tâm thất vọng quá nhiều, sau cũng hết hy vọng, cắn răng tự lực cánh sinh. Lại không ngờ nhân sinh thực là kỳ diệu, càng hy vọng lắm càng đau đớn nhiều, đến khi từ bỏ, lại có được ánh sáng.

Nghe nói có khách đến từ Bễ Nghễ sơn, hắn ngơ ngác phải chừng một chén trà sau mới phục hồi lại, hoảng loạn ra cửa chào đón.

Bên ngoài là một đôi thiện nam tín nam, một nhẹ nhàng tiêu sái, một đẹp trai sang chảnh.

Trương Lương Tâm lần lượt đối chiếu từng trưởng lão ma giáo với hai người trước mắt, nhận ra không cái nào khớp cái nào, mặt mũi không khỏi lạnh nhạt đi một ít, trầm giọng hỏi “Tôn giá họ gì?”

Thanh y thanh niên mỉm cười nói “Miễn quý tính Phùng.”

Trương Lương Tâm đần mặt nhìn thanh niên áo xanh, lúc sau mới hỏi lại “Phùng Phùng Phùng Cổ Đạo?”

Phùng Cổ Đạo tốt bụng nói “Không, Phùng Cổ Đạo.”

“Nhưng là có chứng cứ?” Trương Lương Tâm không dám tin, hỏi lại.

Phùng Cổ Đạo chỉ vào thanh niên đứng bên nói “Chứng cứ đây, Tuyết Y Hầu Tiết Linh Bích.” Hắn với Tuyết Y Hầu là Tiêu không rời Mạnh Mạnh không rời Tiêu thiên hạ đều biết, sớm không phải bí mật.

Tiết Linh Bích “……”

Trương Lương Tâm cẩn thận đánh giá Tiết Linh Bích, dung mạo quả thật là tuấn mỹ vô song như lời đồn đại, mỗi tội là… “Y phục không được trắng lắm……”

Tiết Linh Bích lườm sang Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo vuốt mũi cười gượng “Dung dăng dung dẻ, ngắm trăng ngắm hoa, xem hết non sông, tâm tình sướng khoái, tự nhiên có thêm mấy phần hỉ sắc.”

Trương Lương Tâm kích động nói “Nói chuyện chí lí như thế, quả nhiên là Minh tôn.” Sau đó hai mắt đăm đăm nhìn mặt Phùng Cổ Đạo, cho đến khi Tiết Linh Bích nhịn không nổi sắp sửa nổi bão, mới lặng lẽ bồi thêm một câu “Minh tôn mấy năm nay chịu khổ.”

Tiết Linh Bích “……”

Phùng Cổ Đạo vuốt mũi, chặn lại tiếng cười muốn thoát ra khỏi khóe miệng, ra vẻ đạo mạo nói “Bôn ba ngược xuôi mệt thì có mệt, còn may có Hầu gia giúp đỡ, thật cũng không khổ.”

Sắc mặt Tiết Linh Bích dịu xuống.

Không ngờ Trương Lương Tâm lập tức cho Phùng Cổ Đạo ánh mắt kiểu “Minh tôn không cần giải thích, ta hiểu cả.”

Phùng Cổ Đạo e sợ ba người cứ tiếp tục mắt đi mày lại như vậy sẽ khó tránh khỏi nội chiến, vội nói “Chạy một ngày đường, ngựa đuối người mệt, có lời không bằng vào trong lại nói.”

“Lẽ phải như vậy, lẽ phải như vậy.” Trương Lương Tâm vội vàng nghênh Phùng Cổ Đạo vào trong.

Trong phân đà còn chưa nhận tin Minh tôn giá lâm, bất quá những nơi mà Phùng Cổ Đạo nhìn thấy được đều ngay ngắn rõ ràng, trong lòng vô cùng mỹ mãn. Xem Trương Lương Tâm này tuy là nhạy cảm, nhưng quản lý cũng đâu ra đấy.

Trương Lương Tâm một đường đưa đến phòng khách, tự mình dâng trà, dâng điểm tâm, dâng hoa quả…

Tiết Linh Bích cảm thấy khó ở, thấp giọng nói “Hắn nhưng thật sự là sắt son tận tụy.”

Phùng Cổ Đạo không chút biến sắc “Một chín một mười với A Lục.”

Tiết Linh Bích nghẹn.

Trương Lương Tâm ra ngoài ôm về một vò rượu, trên vò còn dính bùn đất “Rượu này ta tự mình nhưỡng ra, gọi là ‘tấm lòng hướng minh’, trong rượu chất chứa tấm lòng thành của ta với Minh tôn!”

Tiết Linh Bích hít sâu.

Phùng Cổ Đạo đè lại bàn tay đang đặt trên bàn trà của hắn, cười khan hai tiếng, nói “Tấm lòng của Trương đà chủ với ma giáo nhật nguyệt soi tỏ, ta rất vui mừng. Thời gian không còn sớm, không bằng chúng ta trước tiên nói về……”

Có người vội vàng chạy vào, ôm quyền nói với Trương Lương Tâm “Đà chủ, không thấy Cổ tông chủ.”

Trương Lương Tâm thấp giọng mắng hắn “Minh tôn ở đây, sao dám vô lễ? Còn không mau bái kiến Minh tôn… cùng Tiết hầu gia?”

Người kia lúc này mới làm lễ.

Phùng Cổ Đạo cùng Tiết Linh Bích liếc nhau, đều hiểu được người này sớm không đến muộn không đến, cố tình chọn đúng lúc này chạy vào chắc chắn là do Trương Lương Tâm sắp xếp, bằng không làm sao dám tự tiện bẩm báo trong khi ở đây còn có hai người xa lạ chưa rõ thân phận?

Mà Phùng Cổ Đạo niệm tình phân đà ở xa xôi, liên hệ với Bễ Nghễ sơn khó khăn, không muốn so đo, cũng bắt theo đề tài này nói tiếp, “Cổ tông chủ là người nào?”

Trương Lương Tâm nói “Thanh Nhạc thành phía tây sáu bảy chục dặm có Thần Đường trấn, trong trấn có không ít môn phái giang hồ, nghiễm nhiên chính là một giang hồ thu nhỏ. Cổ tông chủ là tông chủ Thần Công tông……” Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, trộm quan sát sắc mặt Phùng Cổ Đạo, thấy không có gì bất mãn, mới nhỏ giọng nói, “Thuộc hạ cố ý dựng một nhánh ở đó.”

Phùng Cổ Đạo đã hiểu. Khó trách hắn không tiện mở miệng. Theo quy củ ma giáo, muốn tạo thêm nhánh nhỏ cần phải báo trước cho Bễ Nghễ sơn, để tránh phân đà các nơi tùy tiện khuếch trương thể lực. Xem vẻ mặt Trương Lương Tâm, việc này hiển nhiên không làm theo quy củ.

Trương Lương Tâm thấy Phùng Cổ Đạo lạnh mặt xuống, vội giải thích nói “Ta nhiều lần gửi thư tới Bễ Nghễ sơn hỏi ý, đều không có phản hồi, thật sự không thể chờ nữa, mới ra hạ sách. Thần Đường trấn thế cục phức tạp, nếu không nắm chắc cơ hội, chỉ e qua thôn này lại không còn điếm khác!”

Tiết Linh Bích hừ lạnh “Chẳng qua một cái trấn nhỏ, chẳng lẽ còn có thể có nhân vật khó lường?”

Trương Lương Tâm đối với Tiết Linh Bích lại không dè dặt như với Phùng Cổ Đạo, thẳng lưng hiên ngang nói “Tự nhiên là có. Minh tôn, không dám dấu diếm, ta hoài nghi việc Cổ tông chủ mất tích có liên quan đến Thần Ẩn sơn trang mới nổi lên hai năm gần đây.”

Phùng Cổ Đạo bưng chén lên, nhấp một ngụm trà nói “Tiếp.”

Trương Lương Tâm thế này mới yên tâm một nửa, bắt đầu thao thao bất tuyệt “Thần Đường trấn thật là một nơi cực kỳ đặc thù, nó vốn là trấn, nhưng địa phận lại nằm phía trên Thanh Nhạc thành. Không chỉ có thế, các môn phái trong trấn đều không lui tới giang hồ, tự hình thành một giang hồ thu nhỏ. Giang hồ nhỏ này nói riêng môn phái có máu mặt cũng tới hai mươi mốt, còn các môn phái nhỏ lẻ không biết tên thì không đếm xuể.”

Phùng Cổ Đạo nói “Chẳng lẽ nguyên cả trấn đều là giang hồ?” Môn phái nhiều như thế, tranh giành địa bàn kịch liệt, bách tính bình thường không có chỗ dựa vào, sợ là khó thể sinh tồn.

Quả nhiên, Trương Lương Tâm gật đầu nói “Chính là như vậy. Trấn này giống như dời toàn bộ môn phái trong thiên hạ vào nó.”

Phùng Cổ Đạo chỉ mới nghĩ đên, da đầu đã tê dại. Nghĩ xem, nếu như Lam Diễm minh, Huyết Đồ đường, Thiếu Lâm, Võ Đang, Huy Hoàng môn, Ma giáo năm xưa đều tụ vào một chỗ… không phải phân tranh dai dẳng thì chính là ngọc thạch câu phần.

Lại hỏi “Nơi đó còn có điểm gì đặc thù?” Ngụ ý, nếu không có đặc thù, vậy không cần xông vào chen chân nước đục.

Trương Lương Tâm nói ra thu nhập một năm của tửu lâu ở đó.

Phùng Cổ Đạo hai mắt sáng ngời “Vậy Cổ tông chủ kia là chuyện thế nào?” Hiển nhiên đã ngầm đồng ý.

Trương Lương Tâm lúc này mới hoàn toàn yên tâm, nói “Thần Đường trấn tự thân xây dựng thành hệ thống riêng, thế lực khác từ ngoài giang hồ muốn tiến vào cũng khó khăn. Ta dùng nhiều phương thức điều tra nghe ngóng, xác nhận tác phong hành sự của Thần Công tông có vẻ tương tự ma giáo, cho nên muốn thu nó về dưới trướng.”

Tác phong tương tự ma giáo?

Phùng Cổ Đạo vuốt cằm hỏi “Tương tự như thế nào?”

Trương Lương Tâm nhìn qua Tiết Linh Bích một cái, nói “Người không phạm ta, ta không phạm người, người nếu phạm ta, người khỏi làm người!”

Phùng Cổ Đạo há miệng, không nhịn được cười nói “Ta cũng không biết, thì ra tác phong của ma giáo là như vậy!”

Trương Lương Tâm kiên định gật đầu “Cần phải thế.” Tiếp tục nhìn Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích “……” nhìn chằm chằm Phùng Cổ Đạo.

Phùng Cổ Đạo vuốt vuốt tay hắn.

Tiết Linh Bích bực bội quay mặt đi, nhịn.

“Thần Ẩn sơn trang lại là có chuyện gì?”

“Thần Ẩn sơn trang trước tên là Thần Phủ môn, môn chủ đã quá thất tuần, không có con trai kế nghiệp, không biết từ đâu ra nhận nuôi một người, người đó sau khi kế vị môn chủ thì đổi tên Thần Phủ môn thành Thần Ẩn sơn trang. Từ đó Thần Ẩn sơn trang ngày càng lớn mạnh. Vừa nãy ta nói có hai mươi mốt môn phái có máu mặt, thực tế là, trước khi Thần Ẩn sơn trang ra đời có hai mươi tám.”

Phùng Cổ Đạo kinh ngạc “Tức là?”

Trương Lương Tâm gật đầu “Nuốt năm, diệt hai.”

Tiết Linh Bích hỏi “Các môn phái khác không có động tĩnh?”

Trương Lương Tâm nói “Môn phái thành lập nhiều năm, ân ân oán oán dây dưa không rõ, có cùng nhau trông coi, cũng có giậu đổ bìm leo. Thẩm Duẫn rất biết cách lợi dụng quan hệ giữa các môn phái, ai, ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê a.”

Phùng Cổ Đạo nói “Ngươi hoài nghi hắn hạ độc thủ với Cổ tông chủ?”

Trương Lương Tâm lắc đầu “Chỉ sợ không phải độc thủ, mà là dùng tà thuật mê hoặc. Trước đó các chưởng môn khác cũng như thế, tiến vào Thần Ẩn sơn trang không bao lâu, đã đầu nhập phía Thẩm Duẫn, cam tâm tình nguyện giao ra môn phái gây dựng bao năm.”

Phùng Cổ Đạo cau mày “Tà thuật mê hoặc? Các chưởng môn kia có dị trạng gì không?” Nhắc đến mê hoặc, không thể không nói đến nhiếp tâm thuật của Lam Diễm minh, trúng nhiếp tâm thuật thần tình đờ đẫn, rất dễ nhận thấy.

“Cái đó thì không thấy?”

Phùng Cổ Đạo cùng Tiết Linh Bích nhìn nhau, đều sinh ra mấy phần tò mò với vị trang chủ Thần Ẩn sơn trang này.

Phùng Cổ Đạo nói “Ta muốn đến Thần Đường trấn, phải đi thế nào?”

Trương Lương Tâm cau mày nói “Minh tôn thân thể ngàn vàng quý báu, há có thể xông vào nguy hiểm?”

Phùng Cổ Đạo cười không nói.

Bốn mắt nhìn nhau, Trương Lương Tâm bại trận, nhỏ giọng nói “Có thể ngồi xe, có thể cưỡi ngựa….. Đi bộ rồi thì cũng đến.”

“…… Ta là nói dùng thân phận thế nào?”

Trương Lương Tâm nghiêm túc nói “Bên người không có Tuyết Y hầu là tốt rồi.” với dung mạo của Tiết Linh Bích, có đi đến đâu cũng bị chú ý.

Tiết Linh Bích vỗ nhẹ lên bàn trà, bàn trà tan thành từng mảnh.

Trương Lương Tâm trầm mặc một lát, nói “Đừng quanh minh chính đại đi theo, nấp trong chỗ tối cũng có thể bảo hộ Minh tôn.”

Tiết Linh Bích “……”

Phùng Cổ Đạo cố nén ý cười nói “Ngay cả ngươi nhất thời cũng không đoán ra thân phận của ta, những người khác càng nghĩ không tới. Thân phận chẳng qua cần có cái để gọi là được, không bắt buộc.” đi cùng Tiết Linh Bích về sau hắn liền chấp nhận, cho dù có cải trang kiểu gì cũng dấu không được gương mặt viết rành rành ‘bản hầu giá lâm’ kia của Tiết Linh Bích.

Trương Lương Tâm nghĩ nghĩ lại nói “Người trong Thần Đường trấn gia nhập môn phái càng ngày càng nhiều, thợ thuyền càng ngày càng ít, cứ như vậy, sinh hoạt hàng ngày khó có thể duy trì. Không lâu phía trước, các phái trong Thần Đường trấn đã phải đi trấn lân cận mua thức ăn đồ dùng, còn phân phát chiêu mộ thư cho thợ thuyền, ở đây còn có mấy phần. Minh tôn nếu có ý, thể dùng chiêu mộ thư để vào trấn, tất nhiên sẽ không ai hoài nghi.”

Phùng Cổ Đạo nói “Người trong Thần Đường trấn võ công như thế nào?”

Trương Lương Tâm lập tức nói “Minh tôn võ cái thế, bọn họ không phải đối thủ!”

Tiết Linh Bích âm trầm nói “Ngươi không phải muốn ta âm thầm bảo hộ?”

“… Tuy rằng Minh tôn võ công cái thế, bọn họ không phải đối thủ, bất quá, vẫn là cẩn thận trên hết. Trong trấn có cơ sở ngầm ta thu mua, chỉ cần Minh tôn muốn, có thể tùy thời sai khiến. Minh tôn dự định khi nào xuất phát?”

“Xem ngày không bằng đi bậy.” Phùng Cổ Đạo nói, “Liền hôm nay đi.”

Trương Lương Tâm nhìn hắn đứng dậy, giật mình nói: “Minh tôn cứ như vậy đi?”

Phùng Cổ Đạo nói “Thần Đường trấn cách nơi này không xa, hẳn là không cần mang theo lương khô đi?”

“Không, ta là nói y phục……” ăn mặc như vậy, ai dám tin là thợ rèn?

Phùng Cổ Đạo chỉ vào Tiết Linh Bích nói “Loại y phục nào che dấu được?”

“……” Trương Lương Tâm lầm bầm nói, “Đã nói âm thầm bảo hộ thì tốt hơn mà.”

Vừa dứt lời, cái bàn trà khác cũng tan xác.

……

Thần Đường trấn, nơi náo nhiệt cách ly với thế giới bên ngoài.

Phùng Cổ Đạo cùng Tiết Linh Bích một trước một sau cuốc bộ vào thành. Thân là hai gã thợ rèn, cưỡi ngựa rất oai hùng, ngồi xe rất xa xỉ, chỉ có thể dựa vào hai cẳng chân.

Tiết Linh Bích đi phía sau thấp giọng nói “Bản hầu rất lâu rồi không đi bộ xa như vậy.”

Phùng Cổ Đạo nói “Ngươi hiện tại đi, chính là đi phần đã rất lâu không đi kia.”

Tiết Linh Bích “……”

Phùng Cổ Đạo nói “Nhìn xem tiệm bánh bao bên phải.”

Tiết Linh Bích nói “Chủ tiệm dùng là binh khí loại nặng.”

“Ta đoán là chùy đồng.”

“Lang nha bổng.” ngữ khí khẳng định.

“Làm sao biết được?”

“Treo ở trong tiệm.”

“……” Phùng Cổ Đạo ca ngợi từ đáy lòng, “Hầu gia không hổ là Hầu gia, hảo nhãn lực.”

Tiết Linh Bích nói “Không nhìn chằm chằm bánh bao, tự nhiên có thể nhìn đến.”

Phùng Cổ Đạo “……”

Phùng Cổ Đạo chuyển chủ đề “Ngươi đoán tên bán kẹo hồ lô kia còn muốn đi theo chúng ta bao lâu?”

Tiết Linh Bích nói “Bán hết kẹo mới thôi.”

“Nghe có vẻ còn gian nan hơn sông cạn đá mòn.” Phùng Cổ Đạo vừa dứt lời, đã nhìn thấy một người vội vàng đi tới, châu đầu ghé tai với người bán kẹo một phen, cây gậy thô cắm kẹo hồ lô liền rơi vào trong tay người đó.

Phùng Cổ Đạo cảm khái nói “Không nghĩ tới bọn họ thế nhưng còn có giao ban…… Mới theo chúng ta chưa được một chén trà, mệt đến nỗi như vậy sao?”

Tiết Linh Bích cau mày nói “Có lẽ là phân chia khu vực.”

Phùng Cổ Đạo nói “Mười bước một khu?”

Tiết Linh Bích nói “Xem nhân khẩu tại Thần Đường trấn mà nói, không nhỏ.”

Phùng Cổ Đạo nói “Chính vì như thế, bán buôn mới đắt đỏ đi.” Hắn nhớ mãi không quên lượng thu nhập mà Trương Lương Tâm đã nói.

“Nhị vị từ đâu mà đến, lấy gì mưu sinh?” Một thầy tướng số mặc trường bào xanh trắng bộ dáng tiên phong đạo cốt chắn giữa đường đi bọn họ.

Phùng Cổ Đạo cùng Tiết Linh Bích liếc nhau, nói: “Chúng ta không quen, chỉ tình cờ gặp.”

Không quen có thể nói chuyện thân mật sôi nổi kéo nhau dạo phố như vợ chồng son như thế? Ai tin!

Thầy tướng số nội tâm rít gào xong, bình tĩnh nói “Vô phương, hai vị có thể trả lời lần lượt.”

Phùng Cổ Đạo nói “Ta từ phía đông đến, muốn sang phía tây, trên đường đi qua đây, tùy thân dùng hết, nghe nói Thần Đường trấn thiếu thợ rèn, muốn thử vận khí, kiếm chút lận lưng, có cái lại đi tiếp.”

Ánh mắt thầy tướng số dừng tại ngọc tiêu giắt bên thắt lưng Phùng Cổ Đạo, “Chúng ta đích xác thiếu thợ rèn, nhưng cần chính là kỹ thuật, vận khí không quan trọng lắm.”

Phùng Cổ Đạo nói “Luận kỹ thuật, ta nếu xưng đệ nhị, tuyệt không người dám xưng đệ nhất.” Bất quá, hắn tuyệt sẽ không nói bản thân là đệ nhị.

Thầy tướng số hỏi “Tiên sinh xưng hô thế nào?”

“Mã Nhị.” =))

“Như vậy vị này chính là……” Thầy tướng số chuyển hướng Tiết Linh Bích.

Tiết Linh Bích nói “Giống hắn.”

“……” Thầy tướng số cười gượng hai tiếng nói, “Hai vị tuy rằng không quen,” hắn cố ý đè mạnh hai chữ ‘không quen’, “Lại thật sự hữu duyên.”

Tiết Linh Bích mặt không đổi sắc nói “Đích xác.”

Thầy tướng số dẫn hai người tới quầy hàng của mình, “Không biết hai vị có hứng thú cho tại hạ tính một quẻ?”

Tiết Linh Bích nói “Hai người một quẻ? Một người nửa quẻ?”

Thầy tướng số bỏ qua hỏi “Hai vị muốn tính nhân duyên?”

Tiết Linh Bích nói “Cũng được.”

Thầy tướng số tự nhiên không nghĩ đến chuyện hai người này muốn xem cùng một quẻ nhân duyên, cho là mỗi người tính một quẻ, liền nói Phùng Cổ Đạo: “Thỉnh Mã công tử nói một chữ.”

Phùng Cổ Đạo cười tủm tỉm liếc Tiết Linh Bích một cái, nói “Ngọc.”

Thầy tướng số đề bút viết xuống chữ ngọc, vuốt râu nói “Chữ ngọc tách ra, tức là vương thêm một dấu chấm, dấu chấm này bên phải chữ vương, thấy được chính là võ tướng.”

Phùng Cổ Đạo cảm thấy hứng thú, “Ể? Ngươi là nói, ta lấy một võ tướng?”

Tui tách PN thứ nhất này ra làm 5 phần, vì nó dài quá, vì tui lười quá =..=

Có ý kiến là tui private.

15 thoughts on “[Bại nhứ] PN – Tới thăm không phải khách – 1

  1. đùa , lâu không đọc ” bại nhứ ” nên cảm xúc lâng lâng qué , kiểu như mới sáng đã được cho kẹo ý , ngọt ngào tim hồng phấp phới ~~
    đọc thương xót cho số phận 2 em bàn , phải chịu tội giận cá chém thớt của hầu gia ” sang chảnh ” =))
    minh tôn thì vẫn chết cười với khoản đặt tên ” mã nhị ” =)) , vậy không lẽ hầu gia lại lấy tên ” mã nhất ” oimeoi
    mình là mình chấm bạn ” trương lương tâm ” rồi nhá , kiểu như fan cuồng ý , gặp thần tượng là soi lên soi xuống , mà đọc tên bạn ấy mình cũng thấy mắc cười là sao
    nói tóm lại là duyệt :”) , lâu lắm rồi chị nhà mới đoái hoài ngoại truyện này , tim cứ gọi là xoắn xuýt hết cả lên

  2. Bạn cắt đoạn chia phần tớ không có ý kiến, nhưng sao lại cắt ngay chỗ đang bói quẻ thế kia, rồi tớ phải chờ đến ngày nào tuần nào mới đọc được tiepes đoạn sau để nhìn bản mặt thỏa mãn của Hầu gia? <3

  3. Nhớ Hầu gia và Minh tôn quá à ! 1 năm rồi mới gặp họ, Minh minh vẫn như xưa tiêu sái ẩn giấu thâm sâu, vẫn thích đi làm loạn giang hồ còn Hầu gia sao nóng nẫy hơn trc vậy, anh vốn lạnh lùng phong độ ‘ động khẩu ko cần đôg thủ’ vậy mà h ghen lên tiêu luôn 2 cái bàn :)) Ông thầy bói nói chính xác nha ‘Bạn Minh lấy võ tướng’ !!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s