Chương 51: Phản thủy hữu lý (lục)


Bại nhứ tàng kim ngọc

Tô Du Bính

Phản thủy hữu lý (Lục)

Phùng Cổ Đạo: Mưu toan dễ tính, cửa tình khó qua.

Phùng Cổ Đạo chần chờ nói: “Nhưng giờ ma giáo đã có hoàng thượng làm chỗ dựa lớn, nếu Hầu gia tự ý hành động, liệu có khiến hoàng thượng long tâm không duyệt?”

(*) long tâm không duyệt: ý bảo làm mất lòng

Tiết Linh Bích lạnh nhạt nói: “Bạch đạo võ lâm cùng ma giáo có hiềm khích, bọn hắn xung đột nhau ở phủ Khai Phong, tiến tới động binh động khí. Bản hầu chỉ lệnh cho quan binh bảo vệ bách tính mà thôi.”

“Trên đời này không có tường không lọt gió.” Phùng Cổ Đạo chậm rãi nói, “Vạn nhất lời đồn truyền đến tai hoàng thượng…”

Tiết Linh Bích rũ mi Xuống, tự tiếu phi tiếu hỏi: “Ngươi muốn tha cho ma giáo một con đường sống?”

Phùng Cổ Đạo thở dài nói: “Ta chỉ không muốn cá chết rách lưới, lưỡng bại câu thương.”

Tiết Linh Bích sâu xa khó hiểu nói: “Cho nên ngươi hi vọng ta để ngươi tới Bễ Nghễ sơn chịu chết?”

“Mọi chuyện chưa chắc đã tệ như ngươi nghĩ.” Trong đầu Phùng Cổ Đạo hiện lên vô số ý niệm cùng mượn cớ. Cái chết của Huyết Đồ đường chủ rõ ràng đã lấy đi mất một con dê thế mạng của y.

Tiết Linh Bích khẽ gõ ngón tay lên bàn một cái, nói: “Ngươi đoán, nếu ta và ma giáo thật sự làm căng rồi… Hoàng thượng sẽ đứng ở bên nào?”

Sẽ đứng bên mình.

Chắc chắn.

Phùng Cổ Đạo hầu như không cần nghĩ cũng có thể trả lời ngay.

Nhưng mà đứng cạnh hoàng thượng e là chẳng dễ gì.

Ma giáo giữ trong tay là tấm tàng bảo đồ dùng để dọa người. Mà Tiết Linh Bích nắm trong tay lại là binh quyền, tuy hắn hồi kinh đã giao lại Hổ phù, nhưng dựa vào uy vọng của hắn cùng lão nguyên soái trong quân, chỉ sợ không có Hổ phù, cũng sẽ có người nghe hắn hô hào liền lập tức nghe theo.

Chọc tức ma giáo, ai đi đường nấy rồi, khả năng sẽ có người tạo phản. Nhưng chọc tới Tiết Linh Bích, tức là xác định chắc chắn sẽ có người tạo phản.

Hoàng thượng chọn bên nào đã quá rõ.

Lòng bàn tay của Phùng Cổ Đạo đã xuất mồ hôi.

Y lấy lại bình tĩnh, tư tự rất nhanh chuyển sang một hướng khác–

Tiết Linh Bích không phải loại người liều lĩnh như thế. Thái độ của hắn hôm nay có chút kỳ quái, thật giống lần mới vào Hầu phủ, hai bên thử nhau một hồi…

Thử?

Phùng Cổ Đạo nắm chặt bàn tay dưới tay áo.

Dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, so với chưởng quỹ nhẹ hơn rất nhiều, là một cao thủ nhất lưu.

Phùng Cổ Đạo thở phào nhẹ nhõm, ra vẻ hiếu kỳ quay đầu lại.

Lên chính là Đoan Mộc Hồi Xuân, so với lần trước gặp, trán gian thiếu đi mấy phần nhàn nhã phiêu dật, thêm mấy phần trầm ngưng chững chạc. Có thể thấy trong hai ba tháng này, hắn đã phải chịu tôi luyện thực sự.

“Hầu gia. Phùng tước gia.” Đoan Mộc Hồi Xuân không kiêu ngạo không siểm nịnh hành lễ.

Phùng Cổ Đạo cười nói: “Nghe Phùng tước gia hơn một tháng, vẫn là có chút mất tự nhiên.”

Tiết Linh Bích đặc biệt có thâm ý nói: “Hay nên bảo bọn hắn đổi lại gọi ngươi là Minh tôn?”

Phùng Cổ Đạo vuốt mũi, nói: “Hi vọng lúc bọn hắn kêu thì biểu tình trên mặt đừng có như muốn giết người.”

Tiết Linh Bích không nói gì, nghiêng đầu hỏi Đoan Mộc Hồi Xuân: “Bố trí sao rồi?”

Đoan Mộc Hồi Xuân nói: “Tất cả như Hầu gia đã nói.”

“Vậy là được rồi.” Tiết Linh Bích gật đầu nói, “Tới lúc đó ta ném đĩa, chưởng quỹ nghe thấy, sẽ đem cờ của Tam vị lâu kéo xuống. Các ngươi liền theo đó hành động.”

(*) thiếu gì cách mà dùng cách ném đĩa mất hình tượng đó nhể =.,=

“Vâng.” Đoan Mộc Hồi Xuân lĩnh mệnh rời đi.

Chờ hắn đi rồi, Phùng Cổ Đạo mới mỉm cười nói: “Hầu gia thật thủ đoạn. Cả người như Đoan Mộc Hồi Xuân cũng trở nên dễ bảo như vậy.”

“Bản thân ta thấy khiến hắn dễ bảo lại là một người khác.” Tiết Linh Bích vừa nói, vừa chậm rãi vuốt tay lên mép đĩa củ cải.

Đồng tử Phùng Cổ Đạo hơi co lại, “Hầu gia định bao giờ động thủ?”

Tiết Linh Bích không đáp phản vấn: “Ngươi thấy lúc nào thì tốt đây?”

Phùng Cổ Đạo trầm ngâm nói: “Ta cho rằng Hầu gia nên nghĩ kỹ hơn mới tốt.”

Tiết Linh Bích buông mắt xuống, trong mắt hiện lên một tia lệ quang, “Nếu bản hầu nói không thì sao?”

Tay phải Phùng Cổ Đạo mạn bất kinh tâm mà đặt lên áo khoác.

Hắn đột nhiên thả chậm khẩu khí hỏi: “Phùng Cổ Đạo. Còn nhớ bản hầu đã nói gì với ngươi không?”

“Hầu gia lời vàng ý ngọc, nhiều không kể xiết.” Phùng Cổ Đạo đáp rất chung chung.

“Bản hầu từng nói, nếu ngươi gạt ta, lên bích lạc xuống hoàng tuyền, ta cũng sẽ lôi ngươi ra mà thiên đao vạn quả.” Tiết Linh Bích nhấc mắt, gằn từng chữ một, nói rất thâm trầm, cũng nói rất quyết tuyệt.

Phùng Cổ Đạo mặt không đổi sắc đáp: “Nhớ kỹ.”

Ngón tay Tiết Linh Bích đặt trên mép đĩa khẽ vuốt ve, “Cho nên?”

Năm ngón tay đặt trên áo khoác của Phùng Cổ Đạo xiết chặt từng chút một, “Cho nên ta vẫn thận trọng từ lời nói đến việc làm.”

“Vậy sao?” Ánh sáng trong mắt Tiết Linh Bích càng lúc càng lạnh. Hắn khẽ liếc mắt, nhìn chiếc áo khoác kia hỏi, “Cho ta?”

“Chiếc của Hầu gia đã bị Huyết Đồ đường chủ làm hỏng,” y không hề đề cập tới chuyện là do mình dùng nó để cản Hàn Phách đan, “Chiếc này tuy không quý báu bằng của Hầu gia, nhưng vào đông ít nhiều cũng có thể cản được gió. Dù sao cũng là một mảnh tâm ý của ta, xin Hầu gia nhận lấy.” Tay nắm chặt lấy áo khoác giơ lên .

“Phùng Cổ Đạo.” Tiết Linh Bích điềm nhiên nói, “Ngươi dám đưa tay tới gần thanh kiếm trong tay áo phải thử xem!”

Phùng Cổ Đạo đột nhiên buông lỏng cánh tay cầm áo, liền trái tim đang treo lên cũng thả xuống theo, “Hầu gia, nghĩ nhiều rồi.”

“Ngươi dám nói ngươi mua áo khoác này không phải là để che giấu sát khí trong tay áo?!” Phẫn nộ bị áp lực lâu nay nhịn không được bùng phát. Phùng Cổ Đạo liên tục có lệ, giấu diếm, lừa dối khiến cho hận ý trong mắt Tiết Linh Bích hầu như hóa thành nùng, thành máu!

Phùng Cổ Đạo thản nhiên xốc áo khoác lên, tay phải móc thanh đoản kiếm từ trong tay áo ra đặt lên bàn, nói: “Hầu gia, ta mang theo chính là đoản kiếm.”

Tiết Linh Bích lửa giận càng lớn, từng chữ từng chữ đều là chen từ kẽ răng mà ra.”Cho nên, ngươi thừa nhận ngươi tới giết bản hầu?”

“Nếu có thể, ta càng hi vọng chế trụ được Hầu gia, hòa bình giải quyết việc này.” Nếu đã vạch trần, vậy thì chẳng còn gì để mà che che giấu giấu. Phùng Cổ Đạo mỗi câu mỗi chữ đều đáp rất thật lòng.

Sự thong dong của y tựa như một chậu nước đá, tưới cho Tiết Linh Bích lạnh băng từ đầu tới chân. “Đây là toan tính của ngươi?”

Phùng Cổ Đạo trầm mặc.

“Lợi dụng bản hầu, đùa giỡn bản hầu trong lòng bàn tay sao?” Ngữ khí Tiết Linh Bích bắt đầu chuyển từ kích động sang băng lãnh, duy nhất không đổi, chính là hận ý lạnh lẽo tận xương trong đáy mắt.

Phùng Cổ Đạo chậm rãi mở miệng nói: “Ai cũng có chuyện thân bất do kỷ.”

“Cho nên chỉ trách bản hầu kìm lòng không đậu?” Hắn cười nhạt.

Phùng Cổ Đạo lặng im ngậm miệng.

Tiết Linh Bích trở tay nắm đĩa, “Nếu bây giờ bản hầu ném đĩa, ngươi sẽ liều mạng đấu một trận sống chết với bản hầu?”

“Sẽ không.” Phùng Cổ Đạo lãnh tĩnh nói, “Ta không phải đối thủ của Hầu gia.”

“Ngươi đúng là biết tự hiểu lấy mình.”

“Cho nên ta sẽ nỗ lực bỏ trốn.” Phùng Cổ Đạo không nhanh không chậm nói, “Đi mật báo, hoặc nghĩ biện pháp khác để cứu viện.”

Tiết Linh Bích nói: “Ngươi suy nghĩ thật chu toàn.”

Đối với lời ca ngợi gần như là phỉ nhổ này, Phùng Cổ Đạo biểu hiện rất bình tĩnh.

“Ngươi đã nghĩ đến chu toàn như vậy, lại chưa bao giờ nghĩ đến chuyện thẳng thắn nói rõ với bản hầu sao?” Đây mới là việc hắn không thể tha thứ nhất! Hắn có thể hiểu là y bất đắc dĩ, nhưng không cách nào tha thứ cho y ung dung bình thản, tính toán đâu ra đấy như lúc này được!

Phùng Cổ Đạo mân chặt môi.

“Lẽ nào, trong lòng ngươi, ngươi cùng bản hầu cả cơ hội lẫn giá trị để thương lượng cũng không có hay sao?” Tiết Linh Bích cắn răng hỏi.

Phùng Cổ Đạo thở dài một cái nói: “Hầu gia, nếu chỉ có mình ta, ta nhất định sẽ cùng Hầu gia đánh cuộc một hồi cho sảng khoái. Nhưng ta gánh trên lưng là toàn bộ ma giáo. Ta sao có thể dùng tín nhiệm của bọn hắn đi sính thống khoái nhất thời?”

Tiết Linh Bích yên lặng nhìn y, chậm rãi nói: “Ngày A Lục từ Bễ Nghễ sơn trở về có nói, hắn nghe thấy trước đây đám ma giáo giáo đồ bị tiêu diệt ở Bễ Nghễ sơn hết thảy đều là ma giáo phản bội chống đối Minh tôn. Hắn nói bản hầu là một thanh đao, một thanh đao bị mượn tới để giết người.”

Phùng Cổ Đạo lặng lẽ.

Tiết Linh Bích nói tiếp: “Một tháng trước, A Lục gửi thư nói ngươi đã chính miệng thừa nhận mình là người của ma giáo, ở lại Hầu phủ chỉ là muốn tùy thời đả kích bản hầu.”

Phùng Cổ Đạo nghe được nửa câu sau thì, ánh sáng trong mắt bắt đầu lay động, lại như cũ không nói một lời.

“Hai ngày trước, cao thủ bản hầu phái đi bảo vệ ngươi gửi bồ câu đưa tin, nói cho bản hầu biết ngươi chính là Minh tôn!” Viền mắt Tiết Linh Bích hầu như muốn nhỏ máu, “Phùng Cổ Đạo, bản hầu liên tục cho ngươi một lần lại một lần nữa cơ hội, ngươi cho lại bản hầu được cái gì rồi?”

Phùng Cổ Đạo hờ hững nói: “Là ma giáo Minh tôn đã từng bị cướp sạch mọi thứ, ta thật không có gì có thể cho Hầu gia cả.”

Tiết Linh Bích sắc mặt cứng đờ.

Tâm cảnh Phùng Cổ Đạo giờ đã như một đầm nước lặng, không chút gợn sóng, nhưng đầu óc y lại thanh tỉnh không gì sánh được. “Hầu gia. Tụ tập ở Khai Phong bất quá là một nửa giáo đồ của ma giáo, coi như Hầu gia tiêu diệt hết, cũng chỉ có thể làm tổn thương nguyên khí của ma giáo lần nữa mà thôi. Lạc quan hơn một chút, ta, Viên Ngạo Sách, Kỷ Vô Địch đều bị Hầu gia một lưới bắt hết, thi cốt vô tồn, nhưng Minh tôn Ám tôn của ma giáo đời trước còn chưa chết, bọn hắn cũng có thể thống lĩnh ma giáo trở về Bễ Nghễ sơn. Chỉ là Hầu gia rất có khả năng vì chuyện này mà lưu lại vết nhơ trong lòng hoàng thượng, được một mất mười.”

“Ngươi đúng là biết suy nghĩ cho bản hầu.”

Phùng Cổ Đạo nói: “Ta nói câu nào cũng thật tình.”

Tiết Linh Bích lạnh lùng nhìn y, “Ngươi nói không sai. Vì các ngươi mà lưu lại vết nhơ trong lòng hoàng thượng, đúng là được một mất mười.”

Phùng Cổ Đạo nghe khẩu khí hắn có ý buông lỏng, không khỏi phấn khởi tinh thần.

“Bản hầu nguyện ý vì tên ma giáo phản bội Phùng Cổ Đạo không cần trở về Bễ Nghễ sơn chịu khổ chịu mệt mà không ngại nguy hiểm khiến long nhan giận dữ,” hận ý trong mắt hắn cuối cùng cũng phát tiết ra theo lời nói, “Nhưng bản hầu sẽ không vì ma giáo Minh tôn mà được một mất mười!”

Hắn ngừng một chút, ngữ khí mềm nhẹ đi, câu chữ lại như tên xuyên tâm, bắn thẳng về phía Phùng Cổ Đạo —

“Đối với Minh tôn, bản hầu rất có nhẫn nại. Chúng ta cứ, từ, từ!”

————————————————–

Chương này không biết phải nói gì nữa luôn OML

À phải, vì từng có người thắc mắc khúc Tiết Linh Bích hỏi hoàng thượng sẽ đứng bên nào, Phùng Cổ Đạo nói là đứng bên mình nhưng vòng vo có mấy câu thì xuống dưới lại bảo chọn bên nào quá rõ nên tám luôn chỗ này.

Sau một hồi tìm hiểu và xác nhận là Bánh Bơ bà bà không có viết sai (không có dấu hiệu sửa đổi hay phi tang chứng cứ) thì theo bàn tán dân tình bạn rút ra kết luận, vấn đề nó nằm ở cái câu ”Nhưng mà đứng cạnh hoàng thượng e là chẳng dễ gì.” Hoàng đế cần tàng bảo đồ nên sẽ đứng về phía ma giáo, nhưng nếu Hầu ca mà hô hào phản loạn và có nguy cơ thành công là ổng cũng có khả năng sẽ đổi trận tuyến luôn, nói cách khác, dù ổng có ủng hộ ma giáo đi nữa cũng chưa chắc ủng hộ hoàn toàn nên Phùng Cổ Đạo mới nói là ổng sẽ đứng về bên mình nhưng nếu cần chọn thì sẽ chọn Hầu ca. Vậy đó (_.___b)

Đúng là nói trước bước không qua, từ ngày lên kế hoạch tới giờ toàn bị vỡ kế hoạch, nhiều tới mức mềnh cũng không biết là sự cố ngoài ý muốn hay là do sâu lười quấy phá nữa, thiệt là tội lỗi  ° △ °|||

25 thoughts on “Chương 51: Phản thủy hữu lý (lục)

  1. Thích cp này quá đi, sao mà anh nào cũng ngầu thế chứ ♥_♥.

    “Hầu gia, nếu chỉ có mình ta, ta nhất định sẽ cùng Hầu gia đánh cuộc một hồi cho sảng khoái. Nhưng ta gánh trên lưng là toàn bộ ma giáo. Ta sao có thể dùng tín nhiệm của bọn hắn đi sính thống khoái nhất thời?” *gật, đúng rồi nam nhân phải biết chịu trách nhiệm chớ (☆▽☆) *

    “Bản hầu nguyện ý vì tên ma giáo phản bội Phùng Cổ Đạo không cần trở về Bễ Nghễ sơn chịu khổ chịu mệt mà không ngại nguy hiểm khiến long nhan giận dữ,” *bất quá tùy tâm một chút cũng không sai nha ; A ;*

    Một Minh tôn vì chúng dân Ma giáo mà cố lờ đi tình cảm của mình, một Tuyết y hầu vì tư tình mà ko tiếc chọc giận long nhan, biết bao giờ con đường của hai người mới gặp nhau? Haiz, truyện còn dài ヽ(o ̄∇ ̄o)/~.

    • cũng đi được hơn nửa đường rồi chứ bộ, dài đâu nữa mà dài =))))

      lúc con đường hai người gặp nhau, ta sẽ thấy nó đơn giản tới mức muốn ném ghế XD

  2. Chương này có những câu nói khiến mình mong đợi nhất truyện ~
    Nàng Tử Linh Sứ à, cái Hữu Cầm sao được làm nhanh quá vậy. . .
    Còn bộ này bắt đầu từ lâu rồi mà giờ số chương mới bằng Hữu Cầm aaaaa
    Cảm ơn nàng vì đã edit ~~

  3. Cẩu huyết kinh dị nha~~~
    Tội nghiệp Hầu gia. Nhưng mà anh có thể biến đâu thương thành hành động cường luôn cho xong chuyện, dân tình lại có thịt ăn… cơ ma theo cái kiểu của bánh bơ kể cả có cường thật, dân tình cũng chả có xơ múi gì đâu. cứ nhìn H trong hủ mộc, mún đập đầu vô đậu hũ luôn á. =.=lll

    • Chính Hầu ca đã nói là từ từ rồi mà, sao ai cũng nghĩ xấu ảnh hết vậy =))))

      Bữa này cứ Hầu ca hoài mình lại nghĩ tới chú Ngộ, chả trách hồi bữa mới nghe Hầu huynh người ta đã lập tức xỉa lại Trư huynh = = khỉ với heo, đây là cái cp gì ah =”=

    • Ờ, xét ra trong truyện này Tiết ca mới là người dứt khoát nhất, chỉ có Minh Minh cứ chần chừ mãi thôi :))

      Mà thấy bộ này, hữu châu với hữu cầm có 1 điểm giống, đó là seme tấn công dồn dập, còn các bé uke cứ kén cá chọn canh =))

    • ta lại thấy cả hai đều dứt khoát mà, Minh Minh là dứt khoát đi theo lý trí, khác với cặp nhà Kỷ Sách chỉ lo chạy theo tiếng gọi con tim, nhưng mà hai người kia có người lo cho hết rồi, đâu có giống Đại Minh phải gánh vác nhiều thứ.

      Bạn Cẩm vốn không cần phải gánh vác gì, chỉ là bạn ấy dùng dằng giữa lý trí và tình cảm, giữa yêu và hận mà thôi, cho nên nhận ra là yêu thì bạn có thể đi theo người ta được liền, còn Đại Minh nhận ra rồi cũng vẫn phải làm bộ không biết để tránh cả hai tổn thương

      chung quy cũng do lão Minh tôn mà ra cả, chả trách ai cũng kêu ổng hỗn đản =))))

    • Ế, cháu nó có kén cái gì đâu? chỉ là phải “gánh trên lưng là toàn bộ ma giáo” cho nên thân bất do kỷ thui… kể rs ẻm cũng đáng thương nha… sau này hông bít ẻm chuộc tối thế nào * sụt sịt *

  4. Hầu huynh với Trư huynh chung quay lại cúng là ….thú huynh thau! =)))) cơ mà nhăk tới chú Ngộ ta vần nghĩ đến từ Hầu vương á!

    Căn bản cứ dính đến tình yêu sẽ có cẩu huyết, mọi con đường đều dẫn đến thành Rome a~~~~ quan trọng là vào tay chị Bính đã cẩu huyết bả cho cẩu huyết thêm và thế là thành ra ko cẩu huyết! =)))))) ít nhất cái này tình cảm nó còn có tí chông gai dằn vặt , chứ bên Hủ mộc sao ta thấy giống như anh Sách ngồi trong bụi rậm chờ bạn Kỷ dọn cỏ tìm dg vô khai quật lên quá! =)))

    • Người ta có muốn ngồi ở trỏng chờ đâu, là cha bạn Kỷ kén rể sớm, nhìn vừa mắt là cho vào trỏng ngồi luôn đỡ mất công đứa khác nó cướp mất của thằng con mình X”D

      Ta vẫn nhớ trong hoạt hình tây du kí hồi xưa, câu đầu tiên trong bài hát mở đầu là Hầu ca Hầu ca… =))))

    • ! ta cũng nhớ cái đó a~~~ cơ mà theo giai điệu của bài hát với kiểu phát âm tiếng tàu thì nó sẽ là ” hấu cưa…hầu cưa ” =))))))))
      liên tưởng như vậy thấy Tuyết Tuyết bị dìm hàng dã man! :D

  5. Mình bắt đầu xiêu xiêu từ bạn Diệu Diệu sang Tiết Linh Bích rồi. Biết nó đem kiếm đến mà làm bộ nãy giờ, biết nó là Minh tôn hàng thật giá thiệt mà còn chờ… yêu anh quá.

  6. Cuối cùng bạn đã quay về với Bại nhứ rồi ~~~ :”(((((((((((((((( Thấy post này mà mừng quá, tuần nào mình cũng vào check blog bạn chỉ để đợi đến ngày hôm nay thôi :”((((

  7. Cuối cùng nàng đã quay về với Bại Nhứ, mặc dù đọc cả trăm lần bản QT của truyện Minh Tuyết rồi vẫn thấy không đủ, vẫn muốn đọc bản edit của nàng, ngày ngày mong nhớ nàng trở lại cùng Bơ tỷ kể tiếp về câu chuyện đẹp đẽ của hai nhân vật ta thích nhất này. *tung hoa* *nổ pháo* *chúng hủ vui mừng*
    Nàng hoàn thành việc học chưa? kì hè này có nghỉ không? Nếu không bận nhiều việc, chịu khó edit Bại Nhứ nhiều nhiều nha, bù lại nhưng tháng ngày tạm ngừng trước đây :)). Cảm ơn nàng vì đã come back. Ngày ngày trông ngóng chap mới.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s