[Hữu cầm hà tu kiếm] – Chương 54


Hữu cầm hà tu kiếm

Tác giả: Tô Du Bính

Phỉ thạch chi tâm (9)

Khuyết Thư: Đánh đàn, nói chuyện yêu đương.

Hà Dung Cẩm ánh mắt sáng lên, “Giờ hắn đang ở đâu?”

Khuyết Thư có chút không vui mà tiếp lời: “Đã trốn về phía Trung Nguyên.”

“Trốn?” Hà Dung Cẩm nhạy cảm liếc mắt nhìn hắn, ý tứ trong mắt, ý vị thâm trường.

Khuyết Thư lúng túng bĩu môi, tay không được tự nhiên mà vuốt cái cằm trơn bóng, từ khi mặt mất đi che đậy, tâm tình hắn càng lúc càng bị lộ ra ngoài nhiều.

Sát Long đối với việc bọn hắn nói nói thì đem câu chuyện bẻ hướng chỉ hai người mới hiểu đã sớm tập mãi thành quen, thức thời lui ra ngoài, lặng yên đóng cửa.

Sát Long rời đi khiến Khuyết Thư thở phào nhẹ nhõm. Trước khi cưới bộ dạng thiếu đứng đắn của hắn đã bị Sát Long gặp nhiều, giờ thành hôn, có vương hậu rồi, dù gì cũng phải tìm lại chút ít. Chỉ là thấy Hà Dung Cẩm diện vô biểu tình ngưng mắt nhìn, Khuyết Thư cảm thấy có khi Sát Long lưu lại cũng tốt, còn có người hòa giải.

“Trước Ni Khắc Tư Lực uy hiếp Xích giáo giáo chủ để lẻn vào doanh trướng, cầu tình cho Thánh Nguyệt giáo.” Khuyết Thư thở dài nói, “Ta nếu không làm gì, chẳng phải sẽ bị người coi rẻ.”

Hà Dung Cẩm nhìn biểu tình ủy khuất của hắn, đột nhiên cười rộ lên, “Hắn bình an vô sự?”

“Bình an vô sự.” Khuyết Thư nhìn nụ cười của hắn, lòng mất cân đối, mặt cũng lạnh xuống.

Hà Dung Cẩm nói: “Nếu không nhờ hắn, chúng ta cũng không có ngày hôm nay.”

Khuyết Thư nói: “Hừ, chúng ta đã sớm tốt rồi.” Với hắn mà nói, bất cứ ai có thể đem Hà Dung Cẩm trộm khỏi tay mình đều không thể tha thứ, tỷ như Thánh Nguyệt giáo, Ni Khắc Tư Lực…

Hà Dung Cẩm nói: “Ta lại cảm thấy ngược lại.”

Khuyết Thư nhất thời khẩn trương. Sống ngọt ngào lâu quá, không khỏi có chút đắc ý vênh váo, đến hồi nhớ lại, hắn mới chột dạ nói: “Đã bỏ lệnh truy nã rồi.”

Tâm cảnh người này thật sự đã thay đổi. Trước thái độ dè dặt lấy lòng của Khuyết Thư chỉ là làm bộ làm tịch, giờ mới là chân tình lưu lộ. Hắn mỉm cười, nhìn đối phương vì vẻ mặt của mình mà mặt mày giãn ra, trong lòng nổi lên rung động ngọt ngào, “Ni Khắc Tư Lực không phải người khí lượng hẹp hòi, sau này có cơ hội, các ngươi cứ nói hết ra là được.”

“Được.” Khuyết Thư cười mà lòng không cam nguyện. Ni Khắc Tư Lực đương nhiên không cần khí lượng hẹp hòi, trước bị uy hiếp là hắn, bị trúng chiêu là hắn, cả tiền đền trướng bồng bị hỏng cũng là hắn bỏ ra!

“Ngươi hình như không tình nguyện cho lắm.”

Khuyết Thư kéo kéo da mặt, cười đến chân thành, “Đương nhiên là không.” Dù sao từ lúc hòa hảo với Hà Dung Cẩm hắn cũng đã nghĩ đến làm thế nào cùng Ni Khắc Tư Lực biến chiến tranh thành tơ lụa, chỉ là còn chút không cam lòng mà thôi, dù sao lúc trước cũng là hắn bị làm mất mặt trước mọi người. Bất quá…

Hắn nhìn Hà Dung Cẩm, cảm thấy chút không cam lòng này thật chẳng đáng nhắc tới.

“Bổn vương đã nói là làm.” Câu này nói ra rất cam tâm tình nguyện.

Tìm Thiên thần châu không chỉ là để chữa chân, Khuyết Thư liền đem chủ ý đặt vào phương diện khác. Hắn nhớ Thiên thần châu xuất hiện trong tay hậu nhân của thần y Ti Kha La của Đột Quyết, có thể tìm hắn so với tìm Thiên thần châu còn hữu dụng hơn.

Hắn một bên sai Sát Long phái người điều tra cẩn thận, một bên viết thư nhờ Sa Nạp Lợi Khả Hãn hỗ trợ.

Sa Nạp Lợi nhưng thật đáp ứng rất sảng khoái, không chỉ hồi âm mà không lâu sau còn đem cả người đưa tới luôn. Người nọ tên Bá Cáp, tự xưng là đến từ Thần y cốc, cốc chủ là sư thúc hắn. Nhìn qua hắn chỉ trên dưới bốn mươi, hỏi ra thì tuổi đã sáu bảy chục, lập tức khiến Khuyết Thư sinh lòng tin.

(*) chui đâu ra cái thần y cốc vậy :”?

Bá Cáp cẩn thận vuốt chân Hà Dung Cẩm, “Bị lệch rồi.”

Khuyết Thư nghe không hiểu, mắt trông mong nhìn Hà Dung Cẩm.

Hà Dung Cẩm phát hiện mình lại có cơ hội làm dịch quan lần nữa.

Khuyết Thư nói: “Có cách nào chữa không?”

Bá Cáp nói: “Đơn giản, đánh gãy là được.”

Hà Dung Cẩm bị sự đơn giản của hắn trực tiếp chấn đơ.

Khuyết Thư thấy hắn không nói lời nào, còn tưởng không chữa được nữa, vội vàng an ủi: “Thiên hạ nhiều đại phu như vậy, không được người này thì đi tìm người khác.”

Hà Dung Cẩm vội ho một tiếng nói: “Hắn bảo chữa được, nhưng phải đánh gãy lại.”

Khuyết Thư nghe xong mặt mũi trắng bệch.

Hà Dung Cẩm nói: “Đánh gãy chân ta.”

Khuyết Thư trừng mắt nhìn hắn, “Đánh gãy chân ngươi không phải càng khiến ta đau hơn sao?”

Bá Cáp nói: “Ý vương hậu thế nào?”

Khuyết Thư không lệnh Hà Dung Cẩm phải làm thế nào, nhưng thật ra hai từ vương hậu thản nhiên kia làm hắn nổi hết một tầng da gà, cười khan nói: “Theo ý thần y mà làm.”

Làm người què mấy ngày, Hà Dung Cẩm lại trở về với xe lăn. Làm phòng ngừa bất trắc, Khuyết Thư đặc biệt đem Tháp Bố phái qua cho hắn sai sử.

Hà Dung Cẩm dở khóc dở cười, “Trong vương cung có thể có bất trắc gì được?”

Khuyết Thư nói: “Nếu ta biết, chúng đã không tồn tại rồi.”

Hà Dung Cẩm biết là hắn tâm tồn hổ thẹn, thỏa hiệp nói: “Cũng được.”

Khuyết Thư nói: “Ta nghe Tháp Bố nói, mấy ngày nay ngươi cùng đám hài tử đọc sách, có nhìn trúng đứa nào không?”

Hà Dung Cẩm cười nói: “Ta nhìn trúng cũng chưa chắc đã có thể làm Tây Khương vương.”

Hắn chỉ giỡn một câu, ai biết Khuyết Thư lại nghĩ tới Mẫn Mẫn vương, mặt hơi hơi ảm sắc, bán quỳ bên cạnh hắn, cầm tay Hà Dung Cẩm không nói một lời nào.

“Con mắt nhìn trúng vương,” Hà Dung Cẩm cầm ngược lại tay hắn, “Ta cả đời chỉ có một lần.”

Khuyết Thư đột nhiên ngẩng đầu, mắt sáng quắc, nhiệt độ nơi đáy mắt hầu như muốn thôn phệ hắn.

Hà Dung Cẩm nghĩ thầm không ổn, đang tính chuyển hướng câu chuyện, thân thể đã bị Khuyết Thư dè dặt ôm lấy.

“Giờ là ban ngày!” Hắn nhíu mày.

Khuyết Thư bất mãn nhỏ giọng nói: “Năm ngày không đụng vào ngươi rồi.” Thần y của thần y cốc thứ khác không nói, quản chuyện tiết chế phòng the lại rất chi là chặt chẽ, Hà Dung Cẩm coi mấy lời đó như thẻ bài, cự tuyệt hắn mấy lần, hắn cũng chỉ có thể nhịn.

Hà Dung Cẩm thấy hắn đi thẳng vào thư phòng, nhíu mày nói: “Nơi này…”

Khuyết Thư đặt hắn lên bàn, đem cái chân mang cặp bản đặt lên tay vịn của ghế, sau đó kéo tay hắn để hắn ôm lấy mình.

“Khuyết Thư.” Hà Dung Cẩm bất an ngóng động tĩnh bên ngoài.

Khuyết Thư cúi đầu nhẹ hôn lên môi hắn, “Yên tâm, có Tháp Bố trông chừng rồi.”

“…”

Lo chính là có Tháp Bố a.

Làm dịch quan lâu, Hà Dung Cẩm phát hiện ngôn ngữ rất quan trọng, lúc rảnh rỗi liền chọn hai đứa nhỏ tương đối an tĩnh để dạy dỗ. Nhưng an tĩnh này chỉ là tương đối, tuy bọn hắn nguyện ý ngồi trên băng ghế, nhưng không có nghĩa là an an phận phận ngồi nghe giảng bài.

Mới một lát, một đứa trong đó đã bắt đầu nói leo, “Vương Hậu, người của Thánh Nguyệt giáo có thể tiến cung được không a?”

Hà Dung Cẩm đành phải ngừng lại đáp: “Vương không truyền, hẳn là không vào được.”

“Nhưng vương hậu trước không phải là người của Thánh Nguyệt giáo sao?”

“Giờ thì không phải rồi.”

“Sao lại không phải ạ?”

Vấn đề ấu trĩ như vậy cả bạn học của hắn cũng nghe không lọt tai, “Đần a, tại hắn là vương hậu rồi, phải ở trong cung dạy chúng ta, lại còn phải ở chung một chỗ với vương, rất là bận rộn.”

Hà Dung Cẩm buồn cười mà gật đầu.

Tiểu hài tử hiếu kỳ hỏi tiếp: “Nhưng mà giáo chủ võ công tốt, võ công của vương có tốt không?”

Hà Dung Cẩm nói: “Cũng được.”

“So với giáo chủ thì ai giỏi hơn?”

“Phải so thử mới biết.” Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Hà Dung Cẩm lại cho rằng Tân Cáp cao hơn một chút.

“Ta cảm thấy giáo chủ tốt hơn.”

Hà Dung Cẩm phát hiện hắn đối với Thánh Nguyệt giáo rất có hứng thú, “Ngươi thích Thánh Nguyệt giáo?”

“Thích a. Lớn lên ta muốn giống như vương hậu, gả cho giáo chủ.”

“Đần nữa, vương hậu không gả cho giáo chủ, là gả cho vương!” Bạn học lại nhịn không được.

“Nga, vậy ta gả a.”

(*) xong, bạn Tân Cáp đã bị người thò vuốt tới =)))) em nhỏ mà tâm em chả nhỏ tẹo nào

Hà Dung Cẩm bóp trán. Đột nhiên hắn cảm thấy chọn hai thằng nhỏ này có khi không phải là ý kiến sáng suốt, “Ngươi thích Thánh Nguyệt giáo giáo chủ, vậy có biết hắn tên là gì không?”

“Tân Cáp. Ta biết.” Hắn trả lời không chút do dự.

Hà Dung Cẩm nói: “Vậy ngươi biết ở Trung Nguyên từ này viết thế nào không?”

Hai cái đầu nhỏ cùng nhau lắc lắc.

Hà Dung Cẩm cầm bút lông lên, ở trên giấy từ từ viết chữ xuống, đưa cho bọn hắn xem.

“Đây là cái gì?”

“Tân Cáp bằng tiếng Trung Nguyên.”

Hai cái đầu nhỏ dính vào một chỗ, từng nét một mô phỏng theo, dường như muốn đem cái hình trông y như gà bới này nhớ kỹ.

Hà Dung Cẩm thấy bọn hắn học chăm chỉ, liền cầm gậy lén đi ra ngoài. Chân bị thương đã sắp lành, Bá Cáp bảo hắn mỗi ngày phải siêng đi lại, cho nên mỗi lúc gần chập tối hắn đều tới hoa viên dạo một vòng.

Hắn rời đi chưa bao lâu, chợt nghe ngoài cửa sổ truyền đến một chuỗi tiếng cười. Hai cái đầu nhỏ đã dí sát vào nhau lập tức cả kinh ngẩng lên, không thấy bóng người chỉ thấy thanh âm kia dùng thứ ngôn ngữ bọn hắn không hiểu vừa cười hì hì vừa nói chuyện.

“Thân thân a, ngươi thấy hai tên đầu củ cải này thế nào? Bọn nó phát âm ‘Tây cổ tháp’ nhất định rất tốt.”

“Có thích…” Tiếng con nít vừa hô lên chưa tròn đã bị cắt đứt.

Gió phất qua, một tờ giấy trắng từ trên không bay nhẹ xuống bàn, chỉ thấy bên trên có một dãy chữ nhỏ viết theo lối tiểu khải: thí đồ thất nhật, tái nghị khứ lưu.

(*) giữ mấy đứa nhỏ này bảy ngày để thử, sau đó mới nói tới chuyện trả lại hay lấy luôn, mềnh thì đoán chắc lấy luôn ╮(╯▽╰)╭ hai thằng nhỏ này nhìn có khiếu làm minh ám tương lai lắm ấy :”x

Xuân Xuân với gà hoa phải đi kiếm con nít hơi bị nhiều, cảm giác cứ như tổ chức bắt cóc con nít ấy >”<

– Toàn văn hoàn –

————————————————-

rồi tới đây là hết thật rồi đấy, công nhận là chúng ta thật tốc độ :”x

15 thoughts on “[Hữu cầm hà tu kiếm] – Chương 54

  1. Cách nhanh gọn nhất vẫn là đánh cho nát rồi nối lại thôi mà, châu với ngọc phức tạp =))

    Cuối cùng hóa lại thành thê nô trung khuyển chính gốc =))

    Êy, tâm hồn bọn nhỏ có vẹo như vậy thì mới làm đệ tử gà chứ, nhớ tới đoạn trước nói may mắn tuyệt hậu, tui nghĩ thế hệ sau do đám này nhận nuôi cũng chả khá hơn được bao nhiêu, thôi… bình dân không đú ~___~

    • nhưng mà cách đó đau >”<

      tui nghĩ hai đứa nhỏ đó mà có theo gà với Xuân Xuân thì cũng như gà với bạn Cẩm hồi nhỏ thôi, nhìn cái tướng là biết đi chơi suốt thả tụi nó ở nhà với nhau rồi =)))

      cái đứa đòi cướiTân Cáp đó, không chừng mai mốt lớn lên nó mặc áo váy chạy tới Thánh Nguyệt giáo đòi người ta cưới mình thiệt không chừng = =

    • Ngày xưa đúng là có coi một phim anh giai đẹp bị gãy chân, không chữa sớm cuối cùng đại phu phải đánh cho nát vụn X”D

      Niên hạ? Vậy tính cho Cơ Thanh Lan chết thật hả =))

      Đúng là chúng mình nhanh, nhưng tui phục tui hơn =)))))

    • nhìn Cơ Thanh Lan với Tân Cáp có duyên không phận lắm, nhường cho lớp trẻ đi cũng được =))))

      có điều tui không muốn Cơ Thanh Lan chết >”<

      ờ tui cũng phục cô lắm, ôm nguyên cái cao hạ tại tâm ấy nhỉ :"x

      pê ẹc: phần hôm nay chưa làm xong, không gg talk với cô được T___T

    • Tui cũng hông muốn ổng chết, nhìn chung thì ổng cũng chưa có tội tình gì lớn cả, trừ cái tính loanh quanh ra nói chung ổng cũng vừa mắt người ta lắm ó___ò

      Qua cơn bĩ cực tới ngày thái lai, ta trách kỷ không trách nhân  ̄▽ ̄

  2. what the….

    mình muốn gà hoa xuất hiện, mà xuất hiện kiểu này thì… >_< ít ra cũng phải để ẻm thể hiện lại tài hoa, chọc tức chết Khuyết Thư chứ, ẻm thương sư huynh ẻm lắm mà, sao hổng gặp nói vài câu mà đã chôm mất "con" của sư huynh ẻm vậy ="=

    ôi thôi kệ, dù sao mọi chuyện cũng đã rồi, vớt được gà khúc cuối coi như an ủi tâm tình mong chờ suốt 54 chương của mình, hix.

  3. Kết thúc bằng một câu nói của Diệu Diệu, ài, tuy chỉ là một câu nhưng thôi có còn hơn không.

    Mà Xuân Xuân với Diệu Diệu qua đây chắc là để tìm đệ tử đi, chứ tìm tiểu Minh tôn với tiểu Ám tôn mà chọn người Tây Khương xem ra không hợp lý lắm.

    Lời cuối cùng, chân thành cám hơn 2 bạn đã edit truyện *bow in thanks*

  4. Thứ nhất: nếu như mà hai nhóc kia trở thành Minh tôn Ám tôn thật, sau này chắc sẽ giống như hai vị lão Minh tôn và lão Ám tôn, “giải quyết nội bộ”.

    Thứ hai: cái Thần y cốc tớ không biết chui đâu ra, nhưng mà chắc chắn có, bởi vì trong Võng du chi diễn kỹ nhất lưu, bạn nhân vật chính diễn viên đăng ký trò chơi thuộc về môn phái này, còn tại sao đến bây giờ Tô Du Bính mới lôi nó ra giới thiệu thì tớ không rõ.

    Thứ ba: dự đoán bộ sau của cái hệ liệt Hy nháo: ít nhất cũng phải có thêm một cái quan trường nữa, không về Nhạc Lăng và thế tử Lăng Dương vương thì cũng phải về tân khoa Trạng Nguyên Xà Chiếu Lam với lại thanh mai trúc mã của bạn này, rồi còn một cái cung đình nữa, chí ít là đến bây giờ là cặp Cửu hoàng tử và Sử Thiên Sơn. Sóng gió Trung Nguyên đã trôi qua rồi, có thể (cầu mong) Tô Du Bính viết cái giải trí về Xác Châu hay là ai đó (Tân Cáp x Cơ Thanh Lan?) như hồi Phồn hoa chẳng hạn.

    • ngoài vấn đề Thần y cốc ra còn một vấn đề nữa là bạn Bá Cáp đó, hồi bữa đưa viên ngọc là Bồ Cai mà, hơn nữa nhìn cũng không giống có học y, vì sao Khả Hãn bên đó không chỉ tìm ngọc dùm mà còn đưa thần y qua chữa cho bạn Cẩm, mà nếu bên đó có thần y với thần y cốc thì sao hồi bữa Khả hãn bệnh lại không xuất hiện, toàn là thắc mắc với thắc mắc không = =

      Bánh Bơ có bảo thời gian này lo sửa Boss với viết Lưu quỷ, rồi còn làm dàn ý cho bộ tới nữa, cho nên xem tình hình là phải lâu lâu nữa mới có bộ mới rồi >”<

  5. Thấy 2 bạn trẻ đi bắt cóc con nít, tự dưng nhớ lại có một bạn từng phân tích Minh tôn với Ám tôn Ma giáo một người thì lấy phát triển Ma giáo làm mục tiêu, một người võ công ngạo thị thiên hạ, trong khi Tuyệt Ảnh Phong thì sư huynh võ công đầy mình lại bị một tên vương hỗn đản võ công mèo quào đè, sư đệ lại gom của cải bỏ nhà tìm vợ, chung quy là do vấn đề giáo dục cả =))))))))). Không biết 2 đứa nhỏ sau khi qua tay vợ chồng gà hoa sẽ thành thế nào đây. Thật chờ mong nha~.

    P/S: Sao nghi cái vụ cấm dục là có bàn tay của Xác Châu quá =))),

    • *Copy một đoạn* Thiệt là hài chịu không thấu, bạn nào nghĩ ra cái này cũng quá giỏi XD.
      [Tuyệt Ảnh Phong]

      Sư phụ: Hai ngươi đánh nhau cho ta xem.

      Sư huynh: Hảo!

      Hoa hoa Q_Q: Sư huynh ta sợ a. . . . . .

      Sư huynh: Ngươi sợ gì?

      Hoa hoa: Sư huynh. . . . . . Nếu thua sẽ bị sư phụ đánh đó, 555555 người ta sợ mà . . . . .

      Sư huynh: . . . . . . . . . . . . . . . . . . Vậy ta thua.

      Hoa hoa: Sư huynh ngươi là người tốt =v=

      [Cùng tình huống trên, ở Bễ Nghễ Sơn]

      Lão minh tôn: Hôm nay thật là buồn chán, hai ngươi đánh nhau cho ta xem.

      Đại Minh: Được. . . . . .

      A sách: Không đánh, thắng hắn không có cảm giác thành tựu.

      Đại Minh: A sách! ! Nhìn xem đó là cái gì! ! !

      A sách: A?

      Phanh!

      A sách: Chân của ta! ! ! !

      Đại Minh: Sư phụ, thắng hắn đúng là không có cảm giác thành tựu.

      Lão Minh tôn: Làm tốt lắm!

      Lão Ám tôn: . . . . . . Hai ngươi có hứng thú quá ha?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s