Quỷ súc – [chương 13]


Quỷ súc, chờ ngược đi!

Nê Đản Hoàng

Vận mệnh là tên biệt nữu tiểu thụ…

Hoắc Cải đem mười cái bát trân liên hoa bao gói gói lại trong bọc giấy, mang theo túi nước rồi cuống quýt xuất môn, mục tiêu —— chỗ cẩu cẩu ở.

Bước đầu tiên, tìm được con chó kia.

Hoắc Cải đắc ý ra ngoài, tuy trước đây viết về nhà Vạn Tư Tề chỉ dùng mấy địa danh rất hẻo lánh, toàn bộ bố cục phòng ở gì gì đó hoàn toàn chưa nghĩ qua, nhưng mà, con chó kia vừa vặn nằm trong phạm vi mình bố trí, cho nên tìm chó gì đó, căn bản không thành vấn đề! Hồ điệp phiến a phiến, không lẽ cả chó cũng có thể phiến a phiến sao?

(*) ý nói vụ ăn cơm là trật đường rày, không lẽ vụ này cũng trật luôn sao, đáng tiếc, trật thiệt =))

Nhưng mà, một lúc lâu sau, Hoắc Cải ở trong cái di tích lịch sử nào đó vòng đi vòng lại chừng chục lần, rốt cuộc hiểu ra, hồ điệp phiến lên một trận lốc xoáy gì đó căn bản không phải là thuyết minh tả thực khen ngợi tự tình a a a! Phiến lộn người không nói, cả chó cũng phiến cho bay luôn!

“Chó ơi, chó à, ngươi ở đâu rồi? Ngươi sao nhẫn tâm để ta một thiếu niên như hoa một mình trông phòng như thế?!”

Cha kế nào đó ở trong cái viện trống hoắc bi thảm quỳ xuống, thâm tình hô hoán, nhưng trả lời y, chỉ có đám quạ đen lướt qua bầu trời…

Trong thời khắc lịch sử này, Hoắc Cải rốt cuộc hiểu được, vì sao ở trong phim lúc hai vị đối thủ định mệnh sắp quyết đấu thư hùng thì cứ thích để cho bọn họ thoáng qua nhau, sau đó tiếc nuối cả đời. Bởi vì… Vận mệnh nha hắn chính là tên biệt nữu thụ cúc hoa thiếu dầu trơn! Bánh răng nhỏ không kẹt một cái là không chịu được!

Để tránh khỏi vận mệnh ở mãi cái nơi cả GV cũng không có chờ đến khi sánh cùng thiên địa, Hoắc Cải bách tư khó giải cũng chỉ đành bước lên con đường gian nan tìm chó.

Bởi người này đối cẩu cẩu có ý nghĩ rất là không hài hòa, cho nên không dám trực tiếp tìm người hỏi coi con chó kia bị xích ở đâu. Vì thế, Hoắc Cải đành lấy vui đùa làm lý do đi loạn khắp phủ, từ giờ Thìn (8 giờ) tìm tới trưa, từ trưa tìm tới giờ Dậu (18 giờ)…

Có câu gì mà, hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, Mã Văn Tài lúc nào cũng tóm được Chúc Anh Đài. Có câu gì mà, chân thành thì sắt đá cũng nở hoa, Tây Môn Khánh lúc nào cũng lấy được Phan Kim Liên. Có câu gì mà… Nói ngắn lại, nói chung là, Hoắc Cải trải qua thiên tân vạn khổ, rốt cuộc tìm được con chó kia rồi. Ở ngay trong một không gian nho nhỏ của rễ của cây đa lớn của hậu viện quấn thành. (nhìn cái này lao lực à.)

(*) mềnh dịch cũng lao lực =.=

Hoắc Cải trốn sau một cây đa cách đó không xa, hai chân run run, miệng thở hồng hộc, bắt đầu đối với tài chủ Vạn Tư Tề toái toái niệm lần thứ ngàn lẻ một…

Mẹ ơi, có tiền thì có tiền, ngươi xây cái phủ viện lớn thế làm chi! Đem phủ viện xây lớn thôi kệ đi, cần gì cũng đem hậu viện vòng lớn như thế!

Quỷ mới đoán được cái ụ đất này cũng là một phần trong hậu viện nhà ngươi! Còn không chăm hoa chăm cỏ xây đình xây các, chút vết tích nhân công cũng không có, hại bản cha kế ba lần qua cửa không chịu vào… Nếu không phải gặp người đưa thức ăn chó, bản cha kế không biết còn phải tìm tới năm nào tháng nào nữa!

Thằng nhóc xui xẻo này, trải qua cả ngày bôn ba, sắp đem trang viên lập thể của Vạn Tư Tề giẫm thành đất bằng mất rồi.

Bước thứ hai, khi dễ con chó kia.

Hoắc Cải nhìn cẩu cầu đang vùi đầu giải quyết bữa tối, nghiêm túc tìm hiểu tâm tình, tâm tình ở ngực không tràn đầy oán hận như lúc thấy Vạn Thử Ly, chiếm phần nhiều là nhàn nhạt tức giận cùng xấu hổ.

Hoắc Cải xoa xoa ngực, thầm nghĩ Vạn Nhận Luân này cũng biết, thú . giao vốn không liên quan gì mấy tới cẩu cẩu, chân chính đáng hận chính là tên gia súc Vạn Thử Ly kia.

Tâm trạng Hoắc Cải hơi thả lỏng, dù sao nếu không cần thiết, y cũng không muốn đi bạo cúc một con chó. Nói sao thì, khi dễ một con động vật nhỏ lông xù bao giờ cũng mang chút ít tội ác cảm.

Hoắc Cải hướng về phía cẩu cẩu nhích từng bước một, đánh giá chút oán hận nho nhỏ không đáng kể trong lòng, đại khái đem con chó này quật cho một trận là đủ rồi.

Cẩu cẩu đang ăn ngon lành hô một tiếng ngẩng đầu lên, cảnh giác nhìn chằm chằm Hoắc Cải.

Con chó này lớn lên đúng là suất, lưng xám vuốt trắng, thân hình mạnh mẽ, hai cái tai xù cao cao dựng lên, mắt hổ phách to tròn lấp lánh hữu thần, răng nanh nhỏ dưới ánh chiều tà lòe lòe phát quang.

Hoắc Cải nhìn bộ răng đẹp của cẩu cẩu, đột nhiên lúng túng. Coi bộ trực tiếp xông lên đánh nó không phải là biện pháp hay rồi…

Cẩu cẩu thấy người kia đứng đó nhìn mình chằm chằm cả buổi không nhúc nhích. Quyết định không rảnh để ý, đem cơm ăn trước đã.

Hoắc Cải dùng tròn một nén nhang, cẩn thận di chuyển tới chỗ cách cẩu cẩu chừng mười bước, mà cẩu cẩu lúc này cũng đã giải quyết xong cơm tối của nó, đang nhàn nhã xỉa răng.

Hoắc Cải chăm chú suy tư một lúc lâu, quyết định mê hoặc quân địch trước, dù sao cũng phải ở lại Vạn gia mấy ngày, không thể nhất thời nóng lòng giải quyết nó được. Trực tiếp ra tay đánh chó, khó tránh lưu lại vết tích, lỡ như đem vị BOSS ẩn Vạn Tư Tề đó chọc tới, vậy mất nhiều hơn được rồi. Lại nói tiếp, ba đậu cũng là thứ tốt đúng không?

(*) ba đậu: tác dụng giống thuốc xổ

Hoắc Cải ở trong lòng móc ra một túi giấy tròn vo, mở bọc giấy, móc ra một cái bát trân liên hoa bao.

Hộp thức ăn Vạn Tư Tề đưa tới đúng là hơi quá rồi. Hoắc Cải hôm nay chỉ ăn có mỗi bát trân liên hoa bao kia, ăn đến giờ, trên tay vẫn còn giữ lại năm cái. Không thể không nói, dù là cực phẩm mỹ vị tới đâu, một ngày ăn liền mười cái, vậy nhìn sao cũng không thấy hiếm lạ nữa rồi.

Hoắc Cải lấy một cái ra xong bọc phần còn lại thả vào trong người, tay cầm liên hoa bao dụ dỗ chó…

Nhưng mà, cẩu cẩu là một hảo đồng chí có ý chí kiên định, xoay đầu liếc mắt nhìn Hoắc Cải, mũi nhỏ phì phì hai cái, sau đó… Lại ngoảnh đầu về lại. Được một cái gọi là chẳng thèm nhìn.

‘Này này, còn chưa bỏ ba đậu à nghen, con chó chết nhà ngươi cảnh giác thế, bản cha kế tự cho là đắc kế làm sao chịu nổi a?!’

Dụ dỗ thất bại, Hoắc Cải ngượng ngùng quyết định đem liên hoa bao cống cho mình.

Hoắc Cải đang phẫn nộ cắn một cái, đột nhiên, một bóng đen nhào thẳng về hướng y, còn chưa kịp phản ứng, liên hoa bao trong tay đã biệt tăm biệt tích. Lại giương mắt nhìn, con chó kia đã ngậm liên hoa bao, vui vẻ nhai hai ba cái rồi nuốt xuống.

Hoắc Cải hắc tuyến, chẳng lẽ con chó này sợ mình thuốc nó, mới làm bộ không thèm trước, chờ xác định thứ này không có vấn đề rồi mới hạ miệng?

Quả nhiên, chủ nào chó nấy, một bụng ý xấu.

Cùng lúc đó, Hoắc Cải bi thống phát hiện một sự thật —— con chó này nó… Nó cư nhiên không bị xích lại! Ô ô ô, thật là nguy hiểm mà.

Hoắc Cải đang cảm thán, ai biết cẩu cẩu này đã thoáng cái nhào qua đây.

“Ta kháo, còn tới nữa? Lão tử tay không rồi a! Ngươi cái đồ chó ngu.”

Cẩu cẩu đương nhiên không ngu, cho nên, mục tiêu của nó không phải là không khí trên tay Hoắc Cải mà chính là Hoắc Cải!

Giây tiếp theo, Hoắc Cải trực tiếp bị cẩu cẩu đè trên mặt đất.

Hoắc Cải mục trừng khẩu ngốc, vận mệnh cái tên biệt nữu thụ này bỏ nhà đi rong xong, lại quay về đường cũ, thúc đẩy sự kiện nhân . thú xảy ra sao?!

Cẩu cẩu phấn khởi ở trên người Hoắc Cải ngửi tới ngửi lui, răng ngậm vạt áo Hoắc Cải, rất có tư thế muốn đem người lột sạch rồi gì gì gì đó. Hoắc Cải chỉ cảm thấy lông tơ dựng đứng, mẹ ơi, nhược thụ khí của Vạn Nhận Luân này mạnh đến thế sao, cả chó cũng không may mắn tránh khỏi.

Ô ô, nhân . thú gì đó, thứ cho lão tử bất tài a a a!

【 Tiểu kịch trường vô trách nhiệm —— Vạn Tư Tề chi 《 nhượng tử đạn phi 》 bản thẩm vấn 】

Vạn Tư Tề: nói đi, là ai bạo cúc Tham Lang nhà ta.

Vạn Thử Ly: đại ca, ngươi hiểu ta mà, ta không làm chuyện cậy thế khi chó thế đâu, ta thích bị bạo.

Vạn Nhận Luân: đại ca, ngươi hiểu ta mà, với thành tích của ta, vạn sự bất thành.

Vạn Thử Ly: đại ca, ngươi hiểu ta mà, nếu là ta, con chó đó làm gì còn sống mà cáo trạng.

Vạn Nhận Luân: đại ca, ngươi hiểu ta mà, tiểu tam ta tuy bộ dạng hơi yêu một tí, ta… ta tới giờ tục xưng là “Xử nam” .

Vạn Thử Ly: đừng có nhìn ta a, đại ca, ngươi hiểu ta mà, nếu ta ra tay, vậy nằm úp sấp trên đất bị bạo cúc nhất định chính là ta.

Vạn Tư Tề: ta nghe ra được, hai ngươi một là thụ, một là thụ dự bị. Tham Lang, thật ra ngươi bị thương dưa chuột đúng không?

Tham Lang: ngao ô ~

(*) nhượng tử đạn phi là một bộ phim chiếu năm 2010 của đạo diễn Khương Văn

************************************

Chương sau là biết em chó bị khi dễ kiểu gì rồi ;)

12 thoughts on “Quỷ súc – [chương 13]

  1. Bước thứ hai, khi dễ con chó kia.

    Nhìn nó, nhìn khinh bỉ nó, cười lạnh với nó, chửi rủa nó, chửi cả tổ tiên dòng họ quốc tịch của nó, khinh thường nó đi ヽ(`Д´)ノ

  2. Vạn Thử Ly: đại ca, ngươi hiểu ta mà, ta không làm chuyện cậy thế khi chó thế đâu, ta thích bị bạo.
    Vạn Thử Ly: đừng có nhìn ta a, đại ca, ngươi hiểu ta mà, nếu ta ra tay, vậy nằm úp sấp trên đất bị bạo cúc nhất định chính là ta.
    a ly, cái này gọi là làm bậy không thể sống, chỉ qua 1 đêm mà a từ khốn nạn công chuyển thành.. ờ..”nhược” thụ = =

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s